"Đặc sứ, đến nhà hàng Hồng Trần rồi."
Xe vừa đỗ lại, qua cửa kính đã thấy một tòa nhà hàng nguy nga tráng lệ sừng sững hiện ra. Giọng nói ôn hòa của Cổ Khai Tiên cất lên.
Nhà hàng Hồng Trần ban đêm khác hẳn dáng vẻ lúc Trần Lăng đến vào ban sáng. Không chỉ tường ngoài được lắp thêm hàng chục chiếc đèn rọi vàng kim xếp ngay ngắn, mà trước cửa còn trải thảm đỏ trang trọng, hai hàng lẵng hoa tươi rực rỡ kéo dài tít tắp từ lối vào. Trần Lăng còn chưa kịp xuống xe, hàng chục bóng người nai nịt âu phục phẳng phiu đã vội vã ùa ra đón.
Trần Lăng không mở cửa, mà cũng chẳng cần phải tự tay làm việc đó. Ngay giây tiếp theo, cửa xe đã được người ta nhẹ nhàng kéo ra. Hàng chục bóng người đứng hầu hai bên, cung kính cúi rạp mình:




